Trang chủ Lịch sử Hỏi - Đáp Sử Việt Qúa trình phát triển của phong trào giải phóng dân tộc ở...

Qúa trình phát triển của phong trào giải phóng dân tộc ở châu Phi?

35
0
Chia sẻ

Sau chiến tranh thế giới thứ hai phong trào giải phóng dân tộc ở châu Phi diễn ra hết sức mạnh mẽ. Năm 1952 nhân dân Li bi giành được độc lập, sau đó nhiều nước khác lần lượt giành được độc lập. Lịch sử ghi nhận năm 1960 được gọi là “Năm châu Phi” với 17 nước được trao trả độc lập. Từ sau 1975 nhân dân các thuộc địa còn lại cũng hoàn thành cuộc đấu tranh đánh đổ nền thống trị thực dân cũ, giành được độc lập dân tộc và quyền sống của con người.

qua-trinh-phat-trien-cua-phong-trao-giai-phong-dan-toc-o-chau-phi-hinh-anh-hinh-anh

Tóm tắt phong trào giải phóng dân tộc ở châu Phi

Các giai đoạn phát triển của phong trào giải phóng dân tộc ở châu Phi

Gồm có 4 giai đoạn:

Giai đoạn 1945 – 1954:

Phong trào nổ ra đầu tiên ở Bắc Phi, mở đầu là cuộc chính biến cách mạng của binh linh và sĩ quan yêu nước Ai Cập (7/1952) lật đổ vương triều Pharuc và nền thống trị thực dân Anh, thành lập nước Cộng hòa Ai Cập (6/1953)

Giai đoạn 1954 – 1960:

Chiến thắng Điện Biên Phủ (1954) ở Việt Nam đã cổ vũ nhân dân các nước Bắc Phi và Tây Phi đứng lên giành được độc lập: Tunisia, Morocco, Sudan, Ghana, Guinea.

Giai đoạn 1960 – 1975:

– 1960 có 17 nước giành được độc lập, được gọi là “Năm Châu Phi”

– Với thắng lợi của cách mang Algeria (1962), Ethiopia (1974), Mozambique (1975). Angola (1975)…chủ nghĩa thực dân cũ cùng hệ thống thuộc địa cơ bản sụp đổ.

Giai đoạn 1975 – 1991:

Hoàn thành cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc với sự ra đời của nước CH Naminia (3/1991).

Đặc điểm của phong trào giải phóng dân tộc ở châu Phi

– Năm 1963 thành lập tổ chức thống nhất châu Phi (OAU), tổ chức này có vai trò quan trọng trong việc phối hợp hành động và thúc đẩy sự nghiệp đấu tranh cách mạng ở các nước Châu Phi.

– Giai cấp tư sản dân tộc ở châu Phi lãnh đạo các cuộc đấu tranh, vì giai cấp vô sản ở đây chưa trưởng thành, chưa có một chính Đảng độc lập, thậm chí chưa có tổ chức công đoàn trước khi giành được độc lập (trừ vài ba nước ở Bắc Phi và Nam Phi đã có Đảng cộng sản nhưng lại không nắm được quyền lãnh đạo cách mạng).

– Hình thức đấu tranh giành độc lập dân tộc chủ yếu thông qua đấu tranh chính trị hợp pháp, thương lượng với các nước phương Tây để được công nhận độc lập.

– Mức độ độc lập và sự phát triển của đất nước sau khi giành được độc lập rất không đồng đều nhau (vùng châu Phi xích đạo còn đang chậm phát triển, còn vùng Bắc Phi phát triển nhanh chóng).

– Ngày nay châu Phi đang đứng trước nhiều khó khăn cần giải quyết như: đói rét, bệnh tật, , sự xâm nhập của chủ nghĩa thực dân kiểu mới, sự vơ vét bóc lột về kinh tế của các cường quốc phương Tây, nợ nước ngoài, mù chữ, sự bùng nổ dân số, nội chiến. Các nước châu Phi đang ra sức phấn đấu để vượt qua những khó khăn này.

Trình bày tóm tắt hai cuộc cách mạng tiêu biểu ở châu Phi?

Alregieri kháng chiến chống Pháp (1954 – 1962)

– 8/1954, Mặt trận dân tộc giải phóng Alregieri ra đời và lãnh đạo cuộc kháng chiến.

– 11/1954, Khởi nghĩa vũ trang tại vùng rừng núi Đông Nam, sau đó lan rộng ra thành phố và nông thôn.

– Từ năm 1960, quân giải phóng Alregia tấn công, cô lập các thành phố lớn kết hợp với đấu tranh chính trị quần chúng buộc Pháp phải chấp nhận đàm phán.

– 18/3/1962: Pháp ký hiệp định Evian công nhận Alregieri độc lập.

Ý nghĩa:

Đây là phong trào kháng chiến kiên cường, anh dung, tiêu biểu ở Châu Phi, đánh bại đội quân viễn chinh lớn nhất của Pháp (80 vạn người).

Cổ vũ phong trào giải phóng dân tộc ở châu Phi và thế giới.

Cuộc đấu tranh chống chế độ phân biệt chủng tộc (Apartheid) ở Cộng hòa Nam Phi

– Chính phủ Nam Phi thực hiện “quốc sách” Apartheid: dân da màu và da đen phải sống cơ cực, tủi nhục như nô lệ dù họ chiến 4/5 dân số

– Đại hội dân tộc Phi (ANC) và Đảng Cộng Sản Nam Phi lãnh đạo cuộc đấu tranh chống chế độ Apartheid.

– Từ năm 1990 đến nay, giành được nhiều thắng lợi quan trọng: Chủ tịch Mandela được trả tự do, ANC và Đảng Cộng Sản Nam Phi được hoạt động hợp pháp, các đạo luật phân biệt chủng tộc bị bãi bỏ.

– Hiện nay, các cuộc đấu tranh còn gặp nhiều khó khăn.