Trang chủ Góc chia sẻ Chùm thơ tháng 10 – Thơ của những nỗi nhớ mong bịn...

Chùm thơ tháng 10 – Thơ của những nỗi nhớ mong bịn rịn

82
0
Chia sẻ

Tạm biệt những ngày tháng 9 đã xa để chào đón những ngày tháng 10 đang lấp ló quanh đây. Tháng 10 đến mang theo biết bao cảm xúc để rồi, chúng vô tư dạo bước trên những ngòi bút tài hoa. Vì lẽ đó, chùm thơ tháng 10 ra đời một cách ngẫu nhiên, ẩn chứa bao nỗi nhớ mong bịn rịn khắc khoải.

chum-tho-thang-10-tho-cua-nhung-noi-nho-mong-bin-rin-hinh-anh-1

10 bài thơ tháng 10 cực hay nhiều xúc cảm

Bài thơ số 1: Tháng Mười

Tháng chín về rồi tháng chín đi

Mình ta còn lại với những gì?

Chiều nay mây tím giăng ngập lối!

Mưa bụi chợt làm hoen ướt mi

 

Tháng mười thu tím trải lối đi

Ta nghe mưa muộn vẫn thầm thì

Nhịp đời hối hả ai bước vội

Ai ngoảnh lại nhìn lưu luyến chi?!

 

Tháng ngày hối hả cứ dần trôi

Cổng trường ở lại phía sau rồi

Bồi hồi tiếc nuối ngày xưa ấy

Tôi nhớ người – người có nhớ tôi?

Hồng Liễu

Bài thơ số 2: Tháng 10 về

Em vừa bảo tháng mười về rồi đấy

Thu vẫn còn nên em thấy vui tươi

Ước ao xưa “Bao giờ đến tháng mươi”

Là dấu ấn của bao người thuở trước

 

Tháng mười về ta có nhiều mơ ước

Thả vần thơ vào nhịp bước bình sinh

Tháng mười ơi vum đắp đặng sâu tình

Cho muôn người được khang ninh cuộc sống

 

Tháng mười này lại có ngày truyền thống

Giải phóng Thủ đô trào lộng cờ hoa

Cho niềm vui sẽ đến khắp mọi nhà

Cho ta được ngắm ngàn hoa Hà Nội

 

Tháng mười về cũng bắt đầu mùa cưới

Thoảng sắc hồng hương cốm mới trao nhau

Trời tháng mười mây tím vẫn đẹp màu

Bao hi vọng mong dệt câu thơ, nhạc

 

Tháng mười về chuyện thường đâu gì khác

Nhưng trong anh chẳng muốn lạc mất em

Tháng mười rồi nắng vẫn đổ bên thềm

Anh lại muốn đông về … thôi đừng rét.

Ho Nhu

 

Bài thơ số 3: Thu tháng Mười

Tháng mười mùa thu về trở gió

Lạnh thấm sang mấy cội hoa trồng

Bông lay lay đón nắng thưa vàng

Tiếc mùa hè sao qua nhanh vội

 

Thu chớm về lòng mang thương nhớ

Thuở ngày nào kỹ niệm nên thơ

Lá vàng bay khung trời hoa mộng

Tuổi học trò hát với trời mơ

 

Thu đã sang kéo sầu dịu vợi

Lần thu nào lá lót chân son

Đưa bước đường làm người viễn xứ

Xa quê hương bỏ lại cội nguồn

 

Thu xa quê thấm bao nổi nhớ

Lá sầu nào gợi hết niềm đong

Gió heo mây thổi trôi tản mạn

Gởi cung buồn đến cõi hư không.

Biết trở về gom gió hát bình yên..

Hoa Huệ

 

Bài thơ số 4: Tháng Mười của em tôi

Anh chờ em đến tháng mười

Môi xinh cùng với nụ cười…đón anh

Anh trao tình yêu chân thành

Lòng anh hẹn ước để dành…em thôi

 

Tháng mười bước đến đây rồi

Thoáng ngước nhìn lại hết thời gian qua

Nụ hồng đã nở thành hoa

Cùng thêm thương nhớ cho ta có mình

 

Anh-Em chung một duyên tình

Trong tâm in đậm bóng hình của nhau

Dẫu rằng tên gọi tình sau

Nhưng cùng son sắt một màu thủy chung

 

Tơ duyên ước nguyện trùng phùng

Nụ hôn dẫn lối mình cùng sánh đôi

Thương em thương quá đi thôi

Anh thường gọi là EM TÔI…thật lòng

 

Chung dòng nỗi nhớ niềm mong

Chân thành trọn vẹn trong vòng yêu thương

Mộng xây hạnh phúc thiên đường

Cùng chung hoàn nguyện đoạn trường ước mơ

 

Ngôi nhà thêm tiếng trẻ thơ

Thiên ân tiếp bước đợi chờ bình an

Niềm vui hạnh phúc ngập tràn

Tháng mười sau nữa vẹn toàn…nhé em.

Ngôi Nhà Mơ Ước

chum-tho-thang-10-tho-cua-nhung-noi-nho-mong-bin-rin-hinh-anh-2

Bài thơ số 5: Tháng Mười về

Tháng mười về em có thấy sương rơi

Đêm buốt lạnh khi tuyết giăng đầy ngõ

Có thấy buồn một mình trên phố nhỏ

Có khi nào chợt nhớ tới anh không

 

Tháng mười về theo cùng rét mùa đông

Em có ấm khi vắng anh bên cạnh

Màn đêm buông chắc là em rất lạnh

Đừng ra đường khi giá rét nghe em

 

Tháng mười về gió thổn thức thâu đêm

Em còn nhớ chiều mùa đông năm ấy

Đi bên nhau con đường dài đến vậy

Ngày chia tay chẳng thấy …lệ hoen mi

 

Tháng mười về anh chẳng ngóng đợi gì

Ngôi nhà nhỏ , hàng cây khô đầu ngõ

Chiếc lá ngả sang màu vàng thẫm đỏ

Chẳng chịu rời khi đã thấy đông sang

 

Cuối chiều đông xe hoa.. pháo nổ vang

Không ngoảnh lại em vội vàng chân bước

Đợi chờ em một ánh nhìn thắm đượm

Hạnh phúc nào…hơn giây phút chia xa.

Thanh Trần

 

Bài thơ số 6: Tháng Mười không anh

Em bước đi cùng tháng mười trống vắng

Không có anh …cà phê đắng vô cùng

Những muỗng sữa đầy hoà vào nỗi nhớ nhung

Em cảm nhận không gian ngừng nhịp đập

Em bước đi cùng tháng mười …

….nắng mưa ẩn nấp

Ẩn nấp trêu em cho mắt nhạt nhoà

Không có anh nắng mưa nghịch quá

Hôn khắp môi em …hôn rải mềm vai

Em bước đi cùng tháng mười …mê mải…

Ru nỗi nhớ dài

Ru mắt em cay

Em hỏi anh tháng mười nơi xa ấy

Có ve vuốt tình em …tay đón gió Đông về

Câu ước hẹn Đông về yêu nhau nhé

Em bó gối ngồi chờ đợi một mùa Đông

Bên song cửa …

…nắng vàng lại thèm môi em mọng

Em nũng nịu hờn …

…chờ anh

…em mãi chờ anh …

Lan Anh

 

Bài thơ số 7: Buồn trong kỷ niệm

Tháng mười về ngày như thêm chật chội

Nắng chưa nguôi ngày đã muốn sang trang

Cơn mưa chiều vẫn rơi xuống mơ màng

Vàng lá rụng như Thu chưa rời gót.

Ta mơ về đoá môi hồng dịu ngọt

Nụ cười xinh theo vào giấc mơ xa

Lời êm êm như gió nhẹ ru ta

Nghe hồn bỗng rơi vào miền ngọt lịm.

Tỉnh giấc đời hoàng hôn đã thôi tím

Lá thôi bay Đông trắng đến ngõ tìm

Nghe lạnh dần từng góc nhỏ con tim

Buồn xơ xác cùng nỗi lòng cô quạnh.

Ừ, xa lắm một niềm tin lấp lánh

Tiếng gió đêm rin rít như cợt đùa

Đêm buồn buồn cùng mưa gió lưa thưa

Trăng đi trốn bỏ mình ta với bóng…

Viên sỏi nhỏ

 

Bài thơ số 8: Khoảng lặng tháng Mười

Tháng mười rồi ta vẫn cứ cô đơn

Căn gác vắng với chập chờn thao thức

Tình yêu có chắc là điều thực

Như ngoài kia thu đã chín nồng

Tháng mười rồi. niềm khắc khoải ngóng trông

Cháy khao khát dâng mênh mông đến thế

Đã nén suy tư mà hình xa muôn bể

Lâng lấng đầy lòng chan chứa diết da

Tháng mười rồi ta vẫn với mình ta

Và ai vẫn phương xa biền biệt

Ở bên ngoài chiếc lá rơi tím biếc

Ngơ ngẩn hồn luyến tiếc tháng mười xưa

Catbui Tinhxa

 

Bài thơ số 9: Tháng Mười và nỗi nhớ

Tháng mười về …em nơi ấy lạnh không

Có hay cười lúc bên người tình mới

Có ấm êm…khi đêm về gió thổi

Trong vòng tay… ai khác chẳng phải anh

Tháng mười về mây bãng lãng trong xanh

Gió heo may…từng cơn se sắt lạnh

Hương cốm thoang thoảng,cúc vàng hối hả cùng vòng xe lăn bánh

Dẫn mùa về theo những gánh hàng rong

Tháng mười về…cái tiết lạnh vây giăng

Hoa sữa bay…ngào ngạt trên phố nhỏ

Chiều cuối tuần…ai hay còn ngồi đó

Kết yêu thương…thành áo ấm mùa đông

Tháng mười về…những chiếc lá thu phong

Gượng gùng rơi…trong sớm mai đầy nắng

Tách cà phê…hôm nay sao chợt đắng

Phải thiếu đường.. hay thiếu vị tình yêu

Tháng mười này anh vẫn bước cô liêu

Kiếm tìm ai…đợi chờ ai..ai hiểu…

NKhoa Zet

 

Bài 10: Bài thơ Tháng Mười

Phải chăng tháng chín chín rồi

Tháng mười ta lại được ngồi bên em

Thu qua liễu đã buông rèm

Ngàn cây ủ nhựa để đem xuân về

Ngại gì cái rét tái tê

Khi ta đã thắp lửa thề trong tim

Đời ta như một cách chim

Nay qua bể Bắc mai tìm trời Nam

Quê mình lúa đã chín vàng

Em về giữa lúc mùa màng bội thu

Bờ tre vang tiếng chim gù

Xa xa núi Dạm sương mù đang tan

Ta đi gió núi mưa ngàn

Tóc xanh giờ đã trở thành muối tiêu

Thôi đừng khóc nữa – em yêu

Giờ ta đã có bao điều hằng mong

Lại về tắm nước dòng sông

Viếng đền Kiếp Bạc bềnh bồng mây trôi

“Người ơi…người ở…người ơi…”

Nghe em hát…khiến ta vơi nỗi sầu

Đã từng bốn biển năm châu

Giờ về bưng bát canh bầu chị chan!

Bao nhiêu nỗi nhớ miên man

Mà sao nước mắt vẫn tràn bờ mi.

Duy Son